Trang

Thứ Hai, 16 tháng 11, 2009

Nếu vẫn còn biết khóc

Nếu vẫn còn biết khóc,
Thì hãy khóc đi em!
Để thấy rằng em vẫn còn cảm xúc,
Hơn biết bao người vô thức, dửng dưng…
Nếu một lần trong đời em biết tủi hờn,
Đó là lúc em đã thấy mình lớn dậy.
Vượt lên nỗi đau, hằn thù, tức tối,
Để biết yêu thương, giận dỗi, buồn sầu.
Để biết làm người trung thực đáng yêu,
Cho dù phải nhỏ rất nhiều giọt nước mắt.
Sự trung thực không chỉ đến một cách bất cập,
Mà nó cần có cảm xúc thật lòng.
Giữa chợ đời giả dối hư không,
Tìm đâu ra một trái tim yêu thương chất phác?
Vậy nếu em vẫn còn biết khóc,
Thì cứ việc khóc nữa đi em!
Khóc để quên bao cay đắng tủi hờn…
Khóc để biết mình còn sống trong chân thật!
Khóc để biết mình vẫn còn nước mắt,
Nhỏ xuống cho đời và làm ướt trái tim ai?
Những giọt lệ dài…
Nhưng chất đầy cảm xúc.
Vẫn có khối người mong khóc nhưng không được!
Vì tim họ chai ngắt, tính toán mệt nhoài…
Vì cảm xúc của họ chẳng thèm dành cho ai,
Mà chỉ dành riêng cho họ.
Cất giấu trong hộc tủ.
Đeo mặt nạ hư danh chối bỏ tình đời.
Phủ lớp băng che lấy gương mặt người,
Để giành lấy chút danh xưng hư vị.
Em thua họ chút cao sang quyền quý,
Nhưng em hơn họ cái chân lý cuộc đời.
Đó là khi em biết khóc biết cười,
Nghĩa là em đã biết sống.
Tấm lòng em đã biết mở rộng,
Với nỗi đau, với hy vọng của riêng mình.
Nếu lúc nào đó xúc cảm dâng lên,
Thì cứ việc khóc liền đi em nhé!

 

(Nguyễn Hùng Lân)

 

 

(P/s: đọc bài này mình thật xúc động nên đã xin chép về, cảm ơn tác giả NHL, cảm ơn sự chia sẻ của anh)

Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2009

Bỗng dưng muốn khóc

Hôm nay tự dưng cứ miên man nghĩ, nghĩ linh tinh, đủ thứ. Chợt nhớ Th nó nói "mày ít va chạm nên chỉ cần một chút thôi cũng bị trầy xước, tổn thương". Có lẽ đúng. Nó quá ảo tưởng với những gì tình cảm, hay ho mà người khác nói ra, nó tỏ vẻ không tin, rất tỉnh táo nhận biết sự việc nhưng kỳ thực trong lòng lại cứ luôn tin. Hình như nó mâu thuẫn, lý trí thừa biết người ta nói tình cảm vậy cho được việc thôi nhưng trong lòng sao lại cứ tin rồi tự nó cảm thấy hụt hẫng, chua xót cho nó, cho sự dối trá trong cuộc đời. Rồi tự tìm lý do biện hộ vì sao người ta nói thế, người ta làm thế để mình không quá buồn và thôi khóc. Nhưng dù sao việc đó cũng đã kịp để lại một vết sẹo trong trái tim nó, dần dần nó càng mất niềm tin vào con người nhưng lại vẫn cứ tin một cách ngây ngô??? Trái tim tin nhưng lý trí lại không cho phép, bảo không phải như mày nghĩ đâu nhưng lại cứ hết lần này đến lần khác tin một cách ngu ngốc trong khi lý trí cười khảy và bảo dối trá đấy. Và rồi lại một giấc mơ và tiếp theo lại một vết sẹo khác, nhanh đến bất ngờ.Chiều nay lại chợt nghe "Bỗng dưng muốn khóc", nó muốn khóc thật.

Đến chiếc lá cũng cần có nhau. Sao em không giữ nổi yêu thương. Lạc về đâu giữa cơn giông chiều về. Lá cứ trôi buồn miên man.
Bỗng muốn khóc cho lòng nhẹ nỗi đau. Sao em không cứ khóc cho vơi đi. Vẫn biết thế nhưng lòng chợt đau thắt. Chuyện vui em hãy giữ cho nỗi buồn đừng qua đây. Khi đêm còn lại trong kí ức. Em giữ một thời ta êm ấm. Có nước mắt đẫm lăn vệt dài trên mi
Qua đi thật rồi cơn mơ ấy. Miên man chuyện buồn riêng em thôi. Bỗng có nước mắt rơi thật nhiều hôm nay.

Thứ Ba, 27 tháng 10, 2009

Chuyện tình đẹp nhất thế kỷ !

Hôm nay vô tình đọc được một câu chuyện thật cảm động. Người ta nói tình yêu là vĩnh cửu. Nhưng hình như mình chỉ mới được nghe trong những câu chuyện ngày xưa. Không ngờ trên cuộc đời này cũng có được một tình yêu như thế. Tự hỏi: liệu mình có được một người yêu mình như thế không … Ước mơ cũng chỉ là mơ ước. Buồn nhỉ.

Câu chuyện kể về một người đàn ông và một phụ nữ lớn tuổi hơn mình đã chạy trốn khỏi cuộc đời và sống hạnh phúc yên bình với nhau trong suốt hơn một nửa thế kỉ. Trong suốt hơn 50 năm, chàng trai ấy đã miệt mài đục bằng tay hơn 6.000 bậc thang để người vợ mà mình hết mực thương yêu có thể dễ dàng đi xuống núi... Cụ ông 70 tuổi - người đã khắc bằng tay hơn 6.000 bậc thang lên núi cho người vợ 80 tuổi của mình - đã qua đời ở chính hang động - nơi trú ẩn của hai người trong 50 năm qua.

Và nó trở thành câu chuyện tình yêu cảm động lòng người, không chỉ gây xôn xao khắp Trung Quốc mà còn lan ra cả trên thế giới.

Photobucket

 6000 bậc thang được đục đẽo hoàn toàn bằng tay

50 năm trước, Liu Guojiang, một chàng trai 19 tuổi đem lòng yêu một người phụ nữ góa chồng và đã có con tên là Xu Chaoqin..

Photobucket

Ông Liu - người đã bất chấp cả xã hội và khoảng cách tuổi tác để đến với người mình yêu

Cũng trớ trêu như chuyện tình yêu của Romeo và Juliet, bạn bè và gia đình kịch liệt phản đối mối quan hệ của họ, bởi khoảng cách tuổi quá lớn, nhất là khi cô Xu đã có con. Vào lúc đó, việc một người con trai trẻ tuổi yêu một người phụ nữ lớn tuổi hơn mình là không chấp nhận được và vô đạo đức. Để tránh những lời gièm pha thị phi và sự khinh miệt của mọi người, hai người đã quyết định chạy trốn và sống trong một hang động ở huyện Jiangjin, phía Nam thành phố ChongQing, Trung Quốc.

 Photobucket

Và đây là cụ bà Xu Chaoquin may mắn

Khi mới bắt đầu, cuộc sống vô cùng vất vả vì dường như họ chẳng có gì, không điện, và thậm chí là không có cả thức ăn. Họ phải ăn cỏ cùng rễ cây họ tìm được ở trên núi, và chàng Liu đã làm một chiếc đèn dầu mà họ đã dùng để thắp sáng trong cả quãng thời gian ẩn dật.

Photobucket

Căn nhà trên núi của họ

Cô (bà) Xu cảm giác rằng mình đã ràng buộc Liu, và nhiều lần hỏi ông rằng: "Anh có hối hận không?". Nhưng chàng trai Liu (và sau này là ông Liu) luôn trả lời: "Miễn là chúng ta chăm chỉ, cuộc sống chắc chắn sẽ được cải thiện.

Photobucket

Hai cụ trông rất hạnh phúc nhé!

Đến năm thứ 2, Liu bắt đầu và liên tiếp trong 50 năm liền, đục đẽo những bậc thang bằng tay để vợ mình có thể xuống núi dễ dàng. Nửa thế kỉ sau, vào năm 2001, một nhóm những nhà thám hiểm đang khám phá khu rừng đã rất ngạc nhiên khi tìm thấy đôi vợ chồng này và hơn 6.000 bậc thang đẽo tay. Liu MingSheng, một trong bảy người con của đôi vợ chồng nói: "Bố mẹ tôi yêu nhau vô cùng. Họ đã sống ẩn dật hơn 50 năm và chưa bao giờ rời nhau lấy một ngày. Chính tay bố đã đẽo hơn 6.000 bậc thang trong suốt chừng ấy năm để mẹ tôi tiện đi lại, mặc dù mẹ chẳng mấy khi xuống núi.

Photobucket

Họ trông rất đẹp đôi!

Đôi vợ chồng đã sống hạnh phúc với nhau cho đến một hôm, khi ông Liu trở về nhà sau khi đi làm đồng và ngã gục xuống. Bà Xu ngồi cầu nguyện bên chồng mình cho đến khi ông qua đời trong vòng tay của bà. Ông Liu quá yêu bà Xu đến nỗi khi ông mất, không ai có thể bỏ bàn tay đang nắm chặt của ông ra khỏi tay vợ mình. "Ông đã hứa là sẽ chăm sóc cho tôi, ông sẽ luôn ở bên tôi cho đến khi tôi mất cơ mà, giờ ông lại đi trước tôi, làm sao tôi có thể sống thiếu ông?" - Bà Xu cứ nhắc đi nhắc lại câu nói này suốt bên chiếc quan tài đen của chồng mình với nước mắt chảy ròng ròng trên má. Năm 2006, câu chuyện tình yêu của họ trở thành một trong những chuyện tình yêu hay nhất Trung Quốc, được thu thập bởi tờ Phụ Nữ Trung Quốc hàng tuần. Chính quyền địa phương đã quyết định bảo tồn "bậc thang tình yêu" của họ và biến nơi họ đã ở thành một viện bảo tàng, để câu chuyện tình yêu này được sống mãi.

Đời người mong manh như làn khói ...