Trang

Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2009

Viết linh tinh

Sắp Tết rồi. Tết đến cận kề nhưng sao mình không cảm thấy. Má làm củ kiệu. Một chút mệt mỏi và ý nghĩ lười biếng thoáng qua " sao má không mua kiệu làm sẵn cho khỏe người". Nhưng rồi vẫn ngồi gọt kiệu phụ, nghe mùi hương thơm nồng quen thuộc mới nhận thấy rằng lại một năm nữa sắp sang, và nếu má mua kiệu làm sẵn thì chắc mình cũng chẳng ăn được vì không thơm ngon như má làm, và cũng làm sao có được cảnh cả đám ngồi phụ má gọt vỏ kiệu, vừa gọt má vừa quan sát nhắc chừng "tụi bây coi chừng cắt phạm vô kiệu của tao đó, ngâm sẽ mau bị hư". Rồi phải dọn dẹp nữa, lười quá, ba má phải hò hét "sắp ông Táo về trời rồi, bây tranh thủ ngày nào phụ dọn cái bếp trước coi". Hơi ồn ào, bận rộn một chút nhưng nếu không có thì chắc mình không còn biết đến Tết nữa. Chán. Hình như chẳng thấy gì vui. Sao nhiều thứ làm mình nghĩ ngợi quá. Mà mình vẫn cười nói mà. Mấy tuần nay Thanh nó buồn, rên rỉ suốt. Thấy thương nó quá. Bao nhiêu lần tâm sự, cả nói cả chat, thêm một đêm hứng gió ngoài nhà thờ Đức Bà với cái bụng đói mà mình vẫn chưa làm nó nguôi ngoai nhiều thì phải. Mình thấy mệt mỏi và buồn quá. Con người tại sao không sinh ra vô cảm cho rồi, tại sao lại có cái gọi là "tình yêu" để phải đau như thế. Nhưng vậy thì thế gian này chẳng phải vô vị lắm sao? Mấy hôm nay nó có vẻ tỉnh táo hơn. Hay là nó trở thành vô cảm mất rồi ? Thôi không nghĩ đến nó lúc này nữa, phải chờ thời gian thôi. Cái gì có bắt đầu thì sẽ có kết thúc. Có gì là mãi mãi đâu. Dạo này trời lạnh, tối đi học về cảm thấy buồn hơn, hình như đường về cũng vắng nữa thì phải. Sao cuối năm mà tòan chán nản như vậy không biết nữa. Hai hôm nay bận rộn quá làm mình thấy khá hơn. Bây giờ hình như mình cũng sắp thành vô cảm như Thanh thì phải. Ai đó nói "cho dù gặp bất cứ khó khăn gì vẫn tươi cười để sống, để vượt qua". Mình sẽ cố gắng. Thanh cũng cố gắng nhé. Hi vọng năm mới chúng ta sẽ vui vẻ hơn nhé. Cuộc sống luôn thay đổi không ngừng và mình phải thích ứng và chỉ được ... hoài cổ một chút thôi.
Sao tự nhiên mình lại nhớ tới bài thơ Ông đồ già, cũng cái cảm giác nuối tiếc những gì đẹp đẽ xưa kia Thanh nhỉ. Khi không còn tình cảm thì người ta lạnh lùng lắm, sẽ khó khăn và mất nhiều thời gian nhưng cố gắng sẽ được.
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
"Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay".
Nhưng mỗi năm mỗi vắng,
Người thuê viết nay đâu ?
Giấy đỏ buồn không thấm
Mực đọng trong nghiên sầu ...
Ông đồ vẫn ngồi đấy,
Qua đường không ai hay.
Lá vàng rơi trên giấy,
Ngoài giời mưa bụi bay.
Năm nay đào lại nở,
Không thấy ông đồ xưa.
Những người muôn năm cũ,
Hồn ở đâu bây giờ ?


Thứ Năm, 4 tháng 12, 2008

Đọc "Bạn trên mạng - không đầu không cuối"

Lâu rồi, mình đã từng nói (viết thì đúng hơn - chat mà) "bạn nào cũng là bạn, cho dù là qua mạng, với mình đó chỉ là một hình thức quen biết nhau, chỉ khác nhau cách làm quen, nơi chốn làm quen”. Chat chit vớ vẩn sao? Mình không nghĩ là vớ vẩn, nếu như mình và bạn có thể chia sẻ với nhau nhiều thứ như cảm xúc về một điều gì đó, những than vãn trong công việc, trong cuộc sống đến việc tán dóc, nói nhảm và cả trêu đùa nhau. Tất cả đều khiến mình hiểu nhau hơn, có được những giây phút thư giãn hơn trong cuộc sống đầy áp lực này chứ nhỉ? Có lẽ chỉ mình suy nghĩ ảo như thế. Blog của một ai đó đã viết rất nhiều về những người bạn trên mạng, từng lời từng chữ cứ như hờn, như trách, và phảng phất tâm trạng buồn. Và hình như mình thấy suy nghĩ của mình trong đó. Trên mạng, cái việc trở thành bạn có lúc nhanh, lúc chậm, lúc nhạt nhẽo , lúc dồn dập, có lúc lại ... lả lơi, ... tóm lại tùy theo tính cách mỗi người. Để rồi một ngày đẹp trời nào đó cảm thấy chán nhau, tự dưng cảm thấy chẳng thân thiết gì cả, rồi biến mất hoặc có thấy cái nick nào đó trong list sáng lên cũng chẳng buồn chat nữa. Xem nhau như người xa lạ từ đó. Hoặc chỉ xem những gì đã qua như những trò giải trí đơn thuần không hơn không kém và có mất đi thì cũng chẳng sao. Thì rõ ràng là cái gì dễ đến thì cũng sẽ dễ đi, không cần lưu dấu, không cần nhớ, chỉ cần quên. Cuộc sống đã quá thừa những rắc rối rồi, thêm hay bỏ bớt một người bạn ảo thì có gì phải bận lòng đâu??? Nhưng sao chưa bao giờ mình quên nhỉ? Yêu quý những gì đã qua như một kỷ niệm với bạn bè? Chẳng phải chỉ là những người qua đường, chẳng qua đọc được một chút tâm hồn của nhau sao? Một chút thôi nhưng có thể vẫn nhiều hơn đồng nghiệp và một số người bạn quen theo cách mà mọi người cho rằng đó mới là bạn thực, không phải ảo. Mấy ai xem bạn trên mạng là BẠN? Hay chỉ những ai không có ai là bạn thực nên cứ tựa vào niềm vui ảo từ bạn ảo và xem đó là BẠN? Bạn là chia sẻ, thấu hiểu, học hỏi, là giúp đỡ nhau khi cần. Vậy thì mấy ai có được bạn trên mạng như thế? Vậy nếu là đi qua nhau hững hờ, vui thì đến, buồn thì đi ... thì có gì mà ... nghĩ nhiều?


Ta trở thành bạn.
Rồi ra đi.
Rồi quên nhau.
Cứ tưởng rằng ta có bạn ...

Nhưng không phải.


Cái gì đến dễ thì đi cũng rất dễ, không bõ công cho người ta nâng niu quý trọng đâu.
Có vài người ở lại với nhau trên thế giới ảo bao la này. Đó là những hạt cát vàng trên sa mạc.
Còn mình ?






(From: Mèođiệu's Blog)

Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2008

Tin nhắn


Ấm áp không phải khi ngồi bên đống lửa, mà là bên cạnh người bạn thương yêu. Ấm áp không phải khi bạn mặc một lúc hai, ba áo, mà là khi bạn đứng trước gió lạnh, từ phía sau đến có ai đó khoác lên bạn một tấm áo. Ấm áp không phải khi bạn nói “ấm quá”, mà là khi có người thì thầm với bạn: “Có lạnh không?”. Ấm áp không phải khi bạn dùng hai tay xuýt xoa, mà là khi tay ai kia khẽ nắm lấy bàn tay bạn. Ấm áp không phải khi bạn đội chiếc mũ len, mà là khi đầu bạn dựa vào một bờ vai tin cậy.


Chúc mọi người sẽ ấm áp bên cạnh người thương yêu ...


Chủ Nhật, 12 tháng 10, 2008

Biển Vũng Tàu - Tạm biệt Phương Anh

Đi Vũng Tàu không? Đi với PA lần cuối trước khi PA theo chồng ra Hà Nội, chỉ mấy người thân với PA thôi, ngày 10. Ừ! Đi, hai năm rồi kể từ ngày vô cty làm chung chưa lần nào PA rủ đi chơi xa mà đi cả, lần này có thể là lần cuối đi chơi với PA rồi. Lấy chồng sống hạnh phúc nhé. Cũng đúng lúc quá nhỉ, mình đang muốn đi xa một chút. Đi về lần này chắc sẽ bận rộn rồi đây, hy vọng không có thời gian nghĩ vớ vẩn nhiều. Nhưng lần này là chia tay PA, chị sẽ vui hết mình với em, em ép chị uống thế nào cũng uống (tới chai thứ 3 là chết một giấc rồi, có ép thêm cũng không được hì hì). Cho dù trong công việc có lúc chị và em không đồng nhất ý kiến, cũng có lúc giận quá không nhìn mặt nhau, nhưng sau đó thì vẫn hòa nhau nhỉ, chị thấy vui vì điều đó. Cái đám ăn chơi trong phòng mình sẽ tiếc lắm đây. Vì sau này đi karaoke ai sẽ hát cho cả đám la hét theo, rồi mấy lúc ngẫu hứng Trang "tung" ai sẽ "hứng", em và Trang là linh hồn của cả đám, đi mất một người rồi Trang và Vân tụi nó buồn lắm, mai mốt mà đi karaoke hay đi nhậu cũng mất hết cả vui. Nhưng sau này ra Hà Nội chị tin với khả năng của em sẽ rất có triển vọng thành một supervisor của văn phòng cty ở ngoài đó, một sup rất trẻ đây. Dù sao, thời gian qua chúng ta đều có những vui buồn, những kỷ niệm vui lắm phải không PA? Chúc em bắt đầu cuộc sống mới với nhiều niềm vui và thành công mới nhé.
Đêm đầu tiên : tất nhiên là ... nhậu! Photobucket

Phương Anh LêPhotobucket

và Trang nè: Photobucket

Tiếp theo là bé Khanh (kêu bé chứ hông biết đứa nào bé hơn đứa nào ) và con nhỏ sinh ra trước mình một chút mà không bao giờ được gọi tiếng "chị" Photobucket

Trong phòng không ai thấy tha hồ quậy Photobucket
Sáng 11 Oct : đi ra biển chơi Photobucket Photobucket Photobucket

Một chút lãng mạn Photobucket Photobucket

Bạch tuộc nướng - ngon Photobucket
Cưa sừng làm nghé nhe Photobucket Photobucket

Chụp chung cái coi Photobucket
Đói rồi, ăn thôi. Bánh khọt "Gốc Vú Sữa", ngon trên cả tuyệt vời (hay tại đói ta) Photobucket Photobucket Photobucket

Cafe Ô Cấp. Đến đây để uống chứ không phải để chụp hình nghe chưa, điệu thấy ớn.
Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Nắng muốn chết mà còn ham chụp hình Photobucket Photobucket

Chào Mr Loi, anh ra trễ hén, để tụi em hái 1 rỗ hoa muống biển với cúc dại chào đón anh nha (ở đây mọc nhiều lắm khỏi tốn tiền mua hehe). Mà sao ăn mặc như ... má mì dzậy trời Photobucket Photobucket Photobucket

Hát cái đã, trời còn nắng Photobucket
Quay lưng chụp ... tóc cái coi, kỷ niệm kiểu tóc Phương Anh "đì sai" cho chị Photobucket

Chiều rồi, ra biển tắm, không tắm thì chưa gọi là đi biển nhỉ. Photobucket Photobucket



Chuyến đi này thực sự làm mình thư giãn hơn. Ngay cả đi trên xe cũng có nhiều chuyện thú vị. Cảm ơn câu chuyện của anh tài xế cho mình ngẫm ra 1 điều, điều đó giúp mình cảm thấy nhẹ nhàng hơn.

Thứ Ba, 7 tháng 10, 2008

Entry for October 07, 2008

Lá rời cây vì gió cuốn lá đi hay vì cây không giữ lá ?
Lá rời cây là vì cây không giữ lá ...

Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2008

Entry for October 05, 2008

Tím ngt hoàng hôn tím c tri
S
ương m kha li mt chiu vơi
Đ
ường xưa c di đà che khut
N
i nh mênh mông ngp bến đi


Người bán cho tôi chút ngt ngào
Đ
ri thi li nhng thương đau
Bâng khuâng tôi c
t vào trang nh
Còn l
i bao nhiêu đ gi đu .


Đem chút thương yêu tri n đi
Thu v
lá rng bóng chiu rơi
Chìm trong n
i nh tìm quên lãng
Nghe khúc d
ư âm do my li



Hoàng hôn tím – Nguyn Khánh Chân
Nắng sá́ng bình minh rọ̣i muôn nơi
S
ương tan khói tỏ̉a một ngà̀y vui
Cỏ
̉ ướt mênh mang ai dẫ̃n lối
Nh
ớ nhớ thương thương nhoẻ̉n miệng cười.

Mua chú́t yêu thương ấm lò̀ng người
ng quên chuyệ̣n cũ̃ nỗ̃i buồ̀n vui
Mênh mang lậ
̣t lạ̣i niề̀m thương nhớ
C
òn đó́ tin yêu gởi gắ́m người


Đem chú́t thương yêu đến với đời
Xuân về
hoa nở́ng hồ̀n tôi
D
ư âm lời hứa cò̀n vang đó
Th
m hát trong ai rn tiếng cười.



Bình minh trng – Xuân Huy

Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2008

Lang thang ... lượm được!

Hồi ức xưa như chiếc lá úa tàn
Rơi rụng và lang thang theo làn gió
Ý thơ kia bây giờ đành bỏ ngỏ ...
Để tâm hồn bé nhỏ chợt xôn xao....

Bạn nhớ chăng những giây phút ngày nào ?
Ta bên nhau với biết bao kỉ niệm
Để giờ đây khi nỗi buồn xâm chiếm
Tôi mãi kiếm tìm cái gì đó xa xôi ....

Giờ ngồi buồn lặng lẽ nhìn lá rơi
Mong thời gian xóa nhòa đi hồi ức !!!
Kỉ niệm ngày nào giờ là hư hay thực ????
Bên mái hiên buồn ai thổn thức vì ai ?????





Đôi khi lang thang lượm được lòng mình đánh rơi đâu đó ...