Trang

Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2008

Lang thang ... lượm được!

Hồi ức xưa như chiếc lá úa tàn
Rơi rụng và lang thang theo làn gió
Ý thơ kia bây giờ đành bỏ ngỏ ...
Để tâm hồn bé nhỏ chợt xôn xao....

Bạn nhớ chăng những giây phút ngày nào ?
Ta bên nhau với biết bao kỉ niệm
Để giờ đây khi nỗi buồn xâm chiếm
Tôi mãi kiếm tìm cái gì đó xa xôi ....

Giờ ngồi buồn lặng lẽ nhìn lá rơi
Mong thời gian xóa nhòa đi hồi ức !!!
Kỉ niệm ngày nào giờ là hư hay thực ????
Bên mái hiên buồn ai thổn thức vì ai ?????





Đôi khi lang thang lượm được lòng mình đánh rơi đâu đó ...






Thứ Tư, 10 tháng 9, 2008

Entry for September 10, 2008

MỘT NỬA TRĂNG
Trăng đêm nay mỏng mảnh
Chỉ có nửa vầng thôi
Nửa vầng là ảo ảnh
Nên lơ lửng chừng trời



Tôi nhìn qua khung cửa
Bỗng thấy vầng trăng soi
Linh hồn tôi một nửa
Bỏ đi tìm .... trăng ơi !



Tôi tìm tình huyền hoặc
Dạt dào trong tim côi
Sông Ngân xa vằng vặc
Hóa thành ngàn sao rơi



Tôi tìm lời yêu dấu
Hát bên trời yên vui
Như ngày xưa thơ ấu
Mẹ lưng tròn bên nôi


Tôi tìm con diều biếc
Trong chiều vàng rong chơi
Lòng căng dây mải miết
Trăng cười hồng đôi môi ...


Tìm hoài vầng trăng nửa
Hay tìm cho riêng tôi
Tình yêu, thêm lần nữa
Dẫu biết là chia phôi ...

Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2008

Entry for August 29, 2008

Hôm qua ăn trưa xong không thèm nghỉ, MP nó rủ nhóm Dettol làm live show. Cả đám 4 đứa hè nhau làm dáng - "chụp mấy tấm coi nhóc Tài". Chụp dưới mailing chưa đủ, kéo ra tiếp tân rồi lên tầng lửng. Cả phòng: "bó tay cái đám Dettol này, xấu mà ham chụp hình thấy ớn" - "Bởi vậy mới thành một đám nè hèhè" Cả đám này sao hôm nay không hẹn mà toàn áo đỏ rồi hồng, hên có mình mình xanh lè xanh lét không đụng hàng (vậy mới dịu bớt cái đám đỏ hồng tụi nó chứ ). Hôm nay sếp về hết, bên MJ cho mấy hộp bánh, cả đám rượt nhau giã gạo, giã đã lại hè nhau ăn uống rồi lại chụp hình. Hôm qua mình mặc xanh chuối, hôm nay lại xanh chuối. Trời, chói chết

Thứ Năm, 28 tháng 8, 2008

Entry for August 28, 2008

Em ngược đường , ngược nắng để yêu anh
ngược phố tan tầm , ngược chiều gió thổi
ngược lòng mình tìm về nông nổi
lãng du vô định cánh chim trời....

Em ngược thời gian , em ngược không gian

ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm

ngược trái tim từ bao giờ chai lặng

....em đánh thức nỗi buồn ....

em gợi khát khao xanh....
Mang bao điều em muốn nói cùng anh

chợt sững lai....trước cây mùa trút lá

trái đất sẽ thế nào nếu màu xanh không còn nữa

và sẽ thế nào khi trong em không anh ?!?
em trở về im lặng của đêm

chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
phố bỗng buồn tênh , bờ vai hút gió

riêng chiều nay em biết - một mình em....



  • Em bước ngược những tình yêu vĩ đại .... bước qua những tình yêu mãi mãi ... để dành cho anh 1 tình yêu nhỏ xíu ...bé lắm nhưng là của riêng em thôi ... một tình yêu đặc biệt của riêng em ...


Không nhớ bài này ở đâu ra nữa!!!

Thứ Tư, 27 tháng 8, 2008

Entry for August 27, 2008

Hoa dại núi Hoàng Liên
Xuân Quỳnh

Một ngày đường từ miền đất trung du
Tôi chỉ gặp bụi bay và nắng gắt
Sang thu rồi gió vẫn nồng da mặt
Tiếng ve nào còn sót trong lùm cây
Nghe nhói lòng nỗi nhớ cuối tình yêu
Chợt thấy lạc giữa bốn bề vắng ngắt
Lên cao... lên cao nắng như dần nhạt
Bỗng vui mừng bắt gặp một nhành hoa
Khắp Hoàng Liên trên một ngàn thước núi
Hoa nép mong manh trước tầm gió thổi
Hoa diếp vàng cô độc giữa thâm u
Và bên đường hoa nghệ dại ngẩn ngơ
Hoa sim tím một nỗi buồn hoang dã
Hoa lay ơn góc vườn xưa còn nhớ
Mà thấy người cành lá khẽ lung lay
Hoa mọc dưới chân người, hoa mọc đến chân mây
(Có nhiều thứ hoa còn chưa biết rõ...)
Anh đừng hỏi tên hoa làm chi nữa
Những hoa này chỉ hoa dại mà thôi!
Không phải hoa được ở cùng người
Được chăm sóc trong mảnh vườn sạch cỏ
Được khoe đến muôn màu sắc lạ
Và được đời chiêm ngưỡng mùi hương
Không phải hoa được cắm trên bàn
Trong ngày hội của những niềm vui mới
Những hoa này lại nở cho triền núi

Lại nở cho vẻ đẹp của rừng chung
Nên ít ai để ý sắc từng bông
Chỉ thấy núi muôn màu rực rỡ
Đôi khi giẫm lên hoa mà chẳng nhớ …

Những hoa này chỉ hoa dại mà thôi.

Thứ Bảy, 23 tháng 8, 2008

Entry for August 23, 2008

Khóc Hồn Trinh Nữ
Nguyễn Bính


Chiều về chầm chậm trong hiu quạnh,
Tơ liễu theo nhau chảy xuống hồ.
Tôi thấy quanh tôi và tất cả,
Kinh thành Hà Nội chít khăn sô.

Nước mắt chạy quanh, tình thắt lại,
Giờ đây tôi khóc một người về!
Giờ đây tôi thấy hồn cay đắng,
Như có ai mời chén biệt ly!

Sáng nay vô số lá vàng rơi,
Người gái trinh kia đã chết rồi!
Có một chiếc xe màu trắng đục,
Hai con ngựa trắng bước hàng đôi.

Đem đi một chiếc quan tài trắng,
Và những vòng hoa trắng lạnh người.
Theo bước, những người khăn áo trắng,
Khóc hồn trinh trắng mãi không thôi.

Để đưa nàng đến nghĩa trang này,
Nàng đến đây rồi ở lại đây.
Ờ nhỉ! Hôm nay là mấy nhỉ?
Suốt đời tôi nhớ mãi hôm nay ....

Sáng nay sau một cơn mưa lớn,
Hà Nội bừng lên những nắng vàng.
Có những cô nàng trinh trắng lắm,
Buồn rầu theo vết bánh xe tang.

Từ nay xa cách mãi mà thôi!
Tìm thấy làm sao được bóng người.
Vừa mới hôm nào còn thẹn thẹn.
Tay cầm sáp đỏ để lên môi.

Chiếc áo màu xanh tựa nước hồ,
Nàng vừa may với gió đầu thu.
Gió thu còn lại bao nhiêu gió,
Chiếc áo giờ đây ở dưới mồ.

******

Chắc hẳn những đêm như đêm qua,
Nàng còn say mộng ở chăn hoa.
-Chăn hoa ướp một trời xuân sắc -
Đến tận tàn canh rộn tiếng gà.

Chắc hẳn là những đêm như đêm kia,
Nửa đêm lành lạnh gió thu về.
Nàng còn thao thức ôm cho chặt,
Chiếc gối nhung mềm giữa giấc mê ....

Nhưng sáng hôm nay nàng lặng im,
Máu đào ngừng lại ở nơi tim.
Mẹ già xé vội khăn tang trắng,
Quấn vội lên đầu mấy đứa em.

Người mẹ già kia tuổi đã nhiều,
Đã từng đau khổ biết bao nhiêu.
Mà nay lại khóc thêm lần nữa,
Nước mắt còn đâu buổi xế chiều.

Những đứa em kia chưa khóc ai,
Mà nay đã khóc một người rồi.
Mà nay trên những môi son ấy,
Chả được bao giờ gọi: "Chị ơi!"

******

Nàng đã qua đời để tối nay
Có chàng đi hứng gió heo may,
Bên hồ để mặc mưa rơi ướt,
Đếm mãi bâng quơ những dấu giày.

Người ấy hình như có biết nàng,
Có lần toan tính chuyện sang ngang.
Nhưng tâm hồn nàng tựa con thuyền bé,
Vội cắm nghìn thu ở suối vàng.

Có gì vừa mất ở đâu đây?
Lòng thấy mềm như rượu quá say.
Hốt hoảng chàng tìm trong bóng tối:
Bàn tay lại nắm phải bàn tay.

******

Chỉ một vài hôm nữa, thế rồi,
(Người ta thương nhớ có ngần thôi)
Người ta nhắc đến tên nàng để
Kể chuyện nàng như kể chuyện vui.

Tôi với nàng đây không biết nhau,
Mà tôi thương tiếc bởi vì đâu?
"Mỹ nhân tự cổ như danh tướng,
Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu".