Thứ Ba, 27 tháng 10, 2009
Thứ Hai, 19 tháng 10, 2009
Thứ Năm, 15 tháng 10, 2009
Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2009
Vô tình
Bản nhạc ấy khúc dạo đầu dang dở
Nửa vô tâm, nửa lại hững hờ
Em vô tâm bởi chẳng dám quan tâm
Anh hững hờ vì biết mình chưa thể ...
Ai có ngờ cuộc đời - trò đuổi bắt
Ta vẫn mãi kiếm tìm những điều ngay trước mắt
Lướt qua nhau rồi tiêc nuối mong chờ
Thời gian hỡi có khi nào trở lại
Khi gặp nhau mình sẽ bước bên nhau ...
...
(st)
Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2009
Lúc bé, tưởng khóc là buồn, bây giờ phát hiện buồn nhất là không thể khóc được, cứ trống rỗng, tỉnh táo và vô hồn. Lúc bé, tưởng cười là vui, bây giờ nghĩ lại, có những giọt nước nước mắt còn vui hơn cả một trận cười. Lúc bé, tưởng đông bạn là hay, bây giờ mới biết vẫn chỉ có mình mình. Lúc bé, tưởng cô đơn ở đâu xa lắm, chỉ đến ở những chỗ không người, đến giờ mới hiểu, lúc bên nhau, sự ấm áp mới thật mong manh, mà nỗi cô đơn sao lại gần gũi thế. Lúc bé, tưởng yêu là tất cả, là mọi thứ, lớn rồi mới biết sau yêu còn có chia tay ...
Thứ Hai, 28 tháng 9, 2009
Thứ Tư, 16 tháng 9, 2009
Bến Tre 16 Aug 09
Chưa bao giờ bệnh lâu vậy. Thêm stress trong công việc mình mệt mỏi nghỉ làm cả tuần rồi. Bệnh chưa hết lại nghe tin nhỏ bạn bệnh và thêm cả bệnh ... thất tình nữa. Tội nó, bệnh không nhẹ chút nào. Cứ tưởng có một chỗ nương tựa tinh thần và một người đồng hành trong cuộc đời khô khốc này. Nhưng cuối cùng những thực tế cần thiết của cuộc sống lại làm cho nó mất đi chỗ dựa ấy. Cũng phải, anh ấy mất việc, bản thân mất phương hướng và không biết tương lai thế nào thì sao dám cưu mang và che chở cho nó. Nhưng cái cách anh ấy rời bỏ nó mình không thấy có trách nhiệm lắm - chia tay chỉ bằng một email. Cùng với nhỏ Thanh chạy xuống thăm nó. Cả đám đi lòng vòng hốt thuốc cho hết đứa này tới đứa kia cũng hết nửa ngày. Đường đi cũng thật ấn tượng khó quên. Nếu cho thi bằng lái chỗ này chắc 100 người rớt 99.5 người quá. Cuối cùng lại chạy về nhà Hỷ. Để Hồng nó về nhà nghỉ vì em trai lười đi chơi của nó không chịu chở nó đi. Nghỉ trưa một chút mình thấy tỉnh táo lại. Cả 3 đứa ra vườn chơi. Chụp hình (đứa nào xấu cũng khoái chụp hình - đúng là bạn nhau nên hợp chỗ này hehe). Lúa chín vàng đầy đồng, một background rất đẹp luôn. Về còn được khuyến mãi mớ đậu bắp non ơi là non (thực ra là thấy ngon quá xin cho bằng được hehe), mấy trái cóc và dừa nữa chứ. Mặc dù bệnh chưa hết, vẫn mệt nhưng thấy tinh thần thoải mái và nhẹ nhõm được một chút.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)