Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2009
Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2009
Biển Nỗi Nhớ Và Em
Anh xa em, trăng cũng chợt lẻ loi thẫn thờ
Biển vẫn thấy mình dài rông thế
Xa cánh buồm, một chút đã cô đơn
Gió âm thầm không nói
Mà sao núi phải mòn
Em đâu phải là chiều
Mà nhuộm anh đến tím
Sóng có nghĩa gì đâu
Nếu chiều nay em chẳng đến
Dù sóng đã làm anh nghiêng ngả vì em
Nhạc : Phú Quang
Thơ : Hữu Thỉnh
Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2009
Thứ Năm, 30 tháng 4, 2009
Đám cưới về trên đường quê !
6 tháng. Chúc mừng hai người đã tìm thấy một nửa của mình. Tình yêu qua mạng của hai người đã có một kết thúc có hậu, không sóng gió, không đau khổ. Quả thật như trong mơ. Qua mạng, và đến với nhau thật. Chỉ biết nói một câu : Chúc hạnh phúc trọn đời!
Đám cưới ở Cần Thơ. Chưa từng đi một cái đám cưới nào khổ và vui đến vậy. Mưa lớn. Ướt như chuột lột, vào nhà hàng cứ như ... mới tắm xong. Nhưng thấy thư giãn một chút với niềm vui của bạn và không khí ở miền thôn dã vốn dĩ mình yêu thích.
Và màn tung hoa của cô dâu dành cho những kẻ còn ... một mình. Mình chỉ mới thấy cảnh này trên phim thôi. Hồi hộp
Cuối cùng Thanh chụp được bó hoa của cô dâu. Mong rằng năm nay cho tao uống rượu nha mày. Những gì đã qua rồi thì hãy cố mà quên. Đừng bỏ lỡ những cơ hội đến với mày, nếu không yêu được thì cũng là bạn. Những gì khó khăn trước mắt thì dũng cảm lên để đối mặt ... Tao cũng phải như vậy thôi ... Cuộc sống thật ... khó khăn
Còn bây giờ là chú rể tung cà vạt dành cho các anh còn cô đơn (cái này thì mình mới biết luôn, chưa coi phim thấy lần nào)
Mong rằng năm nay sẽ thêm hai kẻ không cô đơn.
Đám cưới thật nhẹ nhàng và đơn giản nhưng ấm cúng.
Trên đường về cả đám tranh thủ dừng lại một trong những cây cầu đẹp nhất Việt Nam - cầu Mỹ Thuận - chụp hình kỷ niệm. Không biết có dịp đi nữa không?
Anh Lợi làm gì đó? Chùi kiếng để ngắm ... cầu cho kỹ hả? Chụp hình cho đẹp nha, không thôi lần sau cho anh ... thất nghiệp luôn hehe.
Ê ê, Hỷ làm gì đó, dậy mau. Về chứ đồ ham ngủ
. Nói nhỏ thôi, đừng chọc bác tài chứ, muốn về một mình không? 
Tạm biệt cầu Mỹ Thuận.
Và cuối cùng thẳng tiến về Sài Gòn. Kết thúc 2 ngày đáng nhớ ở miền quê gạo trắng nước trong. Rồi lại bắt đầu những ngày tháng tất bật, căng thẳng và ... một nỗi niềm.
Đám cưới ở Cần Thơ. Chưa từng đi một cái đám cưới nào khổ và vui đến vậy. Mưa lớn. Ướt như chuột lột, vào nhà hàng cứ như ... mới tắm xong. Nhưng thấy thư giãn một chút với niềm vui của bạn và không khí ở miền thôn dã vốn dĩ mình yêu thích.
Và màn tung hoa của cô dâu dành cho những kẻ còn ... một mình. Mình chỉ mới thấy cảnh này trên phim thôi. Hồi hộp
Cuối cùng Thanh chụp được bó hoa của cô dâu. Mong rằng năm nay cho tao uống rượu nha mày. Những gì đã qua rồi thì hãy cố mà quên. Đừng bỏ lỡ những cơ hội đến với mày, nếu không yêu được thì cũng là bạn. Những gì khó khăn trước mắt thì dũng cảm lên để đối mặt ... Tao cũng phải như vậy thôi ... Cuộc sống thật ... khó khăn
Còn bây giờ là chú rể tung cà vạt dành cho các anh còn cô đơn (cái này thì mình mới biết luôn, chưa coi phim thấy lần nào)
Mong rằng năm nay sẽ thêm hai kẻ không cô đơn.
Đám cưới thật nhẹ nhàng và đơn giản nhưng ấm cúng.
Trên đường về cả đám tranh thủ dừng lại một trong những cây cầu đẹp nhất Việt Nam - cầu Mỹ Thuận - chụp hình kỷ niệm. Không biết có dịp đi nữa không?
Anh Lợi làm gì đó? Chùi kiếng để ngắm ... cầu cho kỹ hả? Chụp hình cho đẹp nha, không thôi lần sau cho anh ... thất nghiệp luôn hehe.
Ê ê, Hỷ làm gì đó, dậy mau. Về chứ đồ ham ngủ
Tạm biệt cầu Mỹ Thuận.
Và cuối cùng thẳng tiến về Sài Gòn. Kết thúc 2 ngày đáng nhớ ở miền quê gạo trắng nước trong. Rồi lại bắt đầu những ngày tháng tất bật, căng thẳng và ... một nỗi niềm.
Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2009
Nỗi nhớ hoa ban
Hơn 20 năm trước, khi tôi còn là một sinh viên trẻ vừa hoàn thành luận văn tốt nghiệp. Để tận hưởng cảm xúc thong dong sau 4 năm đại học và bù đắp cái tết không hương vị vừa trải qua, tôi rời xa Sài Gòn, theo chân thằng bạn thân về quê nó ở tận miền Tây Bắc chỉ có gió và núi.
Dọc hai bên đường màu trắng của hoa ban trải dài như vô tận. Màu trắng bao phủ cả những lũng sâu lẫn đồi cao của vùng miền núi này. Dù tết đã qua nhưng không khí nơi bản làng vẫn còn xuân. Thằng bạn rủ tôi tham gia hội Xên Bản, Xên Mường - đây là lễ hội truyền thống của người Thái để cầu mùa màng, cầu phúc năm mới. Và ở đó tôi đã quen em, cô gái Thái có đóa hoa ban trắng trên mái tóc.
Em có đôi mắt to đẹp nhưng thật buồn, gương mặt trái xoan trắng ngần thấp thoáng dưới mái tóc đen óng mượt. Tuổi 17 của em căng đầy sức sống nhưng cũng thật tinh khôi và nguyên sơ như loài hoa ban trắng. Em giống như một búp hoa rừng còn e ấp!
Nhà thằng bạn tôi ở đầu bản, còn nhà em ở cuối bản. Mỗi lần đến nhà em, tôi phải vượt qua biết bao ánh mắt không mấy thiện cảm của trai làng. Bên em, tôi thấy núi rừng bỗng dưng gần gũi lạ.
Hoa ban là loài hoa em yêu. Mỗi buổi chiều tà, em dắt tôi vào rừng, đi dưới màu trắng của những tán hoa. Tôi với tay lựa những đóa hoa đẹp nhất kết thành vòng và đội lên mái tóc em, em trông tươi xinh như một cô công chúa nhỏ giữa rừng hoa trắng. Em kể tôi nghe về tình sử của người con gái xinh đẹp tên Ban và chàng trai tài hoa tên Khum. Vì tình yêu không thành nên nàng Ban chết đi và nơi nàng chết đã mọc lên loài cây có hoa trắng muốt, người ta gọi là hoa ban; còn chàng trai thì hóa thành chim, hót vang mỗi mùa ban nở. Chỉ là câu chuyện huyền thoại nhưng mắt em ngân ngấn nước!
Rồi những ngày bên em trôi qua thật nhanh, tôi phải chia tay em để trở về với cuộc sống thị thành. Ngày lên đường em tặng tôi một cành ban và chiếc khăn piêu cũng thêu hoa ban trắng. Tôi hẹn em mùa hoa năm sau sẽ trở lại miền sơn cước này. Tôi đâu ngờ tôi đã gieo trong em niềm hi vọng.
Thế rồi cuộc sống đã cuốn tôi đi. Hết chạy ngược chạy xuôi tìm việc làm sau khi ra trường tôi lại bôn ba từ công ty này qua công ty khác để tìm nơi tốt hơn. Những tất bật trong công việc làm tôi mệt nhoài và tôi đã quên đi lời hứa với em ngày nào. Cành ban năm cũ đã khô úa và tôi đã bỏ đi lâu rồi, chỉ thi thoảng nhìn thấy chiếc khăn piêu nơi đáy tủ tôi cũng nhớ đến em - cô sơn nữ ngày nào. Nhưng rồi nỗi nhớ ấy qua đi rất nhanh để nhường chỗ cho những bon chen ở chốn thị thành.
Bốn năm sau, nhận được thiệp cưới của thằng bạn cũ, thế là tôi lại có dịp trở về miền núi năm xưa cũng trong mùa ban nở. Hoa ban vẫn trắng rừng nhưng căn nhà nhỏ cuối bản quạnh hiu!
Người nhà kể từ dạo tôi đi, cứ đến mùa ban nở, mỗi buổi chiều tà em lại ra đầu bản nhìn về xuôi mong bóng một người. Bao nhiêu mối trong làng dạm hỏi em đều không đồng ý. Và mùa ban cách đó một năm, cũng như những lần trước em lại chờ đợi. Khi về nhà em bị cảm nặng. Gia đình đã chạy chữa nhưng không khỏi. Thầy lang phán con ma rừng đã bắt em làm vợ. Thế là em ra đi mãi!
Tôi viếng mộ em. Ngôi mộ thật nhỏ nhoi và lạc lõng trong bạt ngàn màu trắng của hoa ban. Ánh chiều tà và những cánh hoa trắng héo tàn trên mộ càng làm khung cảnh hiu quạnh hơn. Một cơn gió thoảng qua, những cánh hoa rơi lả tả. Em ơi, chỉ vì lời hứa của một người mà em đã tan vào sương khói, hòa vào những đóa hoa ban trắng cả núi rừng. Tôi đã nợ em lời xin lỗi và nợ em cả cuộc đời này!
Rời xa thôn bản, rời xa màu trắng hoa ban, tôi không dám ngoái đầu nhìn lại! Kể từ đấy tôi không còn trở lại nữa. Thế nhưng, mỗi khi vô tình nhìn thấy hình ảnh hoa ban trắng tôi như thấy hình bóng của em ẩn hiện cùng nỗi nhớ của tôi. Và chiều nay cũng vậy…
(Sưu tầm)
Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2009
Bến Tre - mùng 3 Tết Kỷ Sửu
Đi về quê lúc nào cũng thấy thanh thản, Tết này Thanh nó rủ xuống nhà Hỷ ở Bến Tre chơi, nên đi ít người mà mình vẫn thấy vui. Sau mấy ngày lộn xộn của Thanh thì nó quyết định đi mùng 3. Hii, sáng mùng 3 qua nhà nó còn được lì xì. Xuống tới ngã 3 Trung Lương còn được thêm cái lì xì của Hỷ nữa. Mùng 3 vậy mà được quá chứ hehe. Đúng là xứ dừa, vừa xuống tới là cho uống nước dừa thay nước lọc, thậm chí nước dừa pha với ... rượu JW. Con mương nhỏ xíu chống cái xuồng đi thôi mà cũng thích thiệt. Không đem theo máy hình nhưng may mà Hỷ có, chụp vài tấm làm kỷ niệm chứ không thôi tiếc chết 
Hái cái hoa lục bình mà bị mang tiếng ác, nhưng hoa đẹp quá nên ... cầm lòng không đặng
Cuối cùng cũng ráng chụp một tấm ở cầu Rạch Miễu. Hic, dông quá nên chỉ dám chup dưới chân cầu.
Đi chơi chỉ có vài người mà thấy thư giãn lạ. Tết này xem như không buồn chán nhỉ
Hái cái hoa lục bình mà bị mang tiếng ác, nhưng hoa đẹp quá nên ... cầm lòng không đặng
Cuối cùng cũng ráng chụp một tấm ở cầu Rạch Miễu. Hic, dông quá nên chỉ dám chup dưới chân cầu.
Đi chơi chỉ có vài người mà thấy thư giãn lạ. Tết này xem như không buồn chán nhỉ
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)